ÂM NHẠC CỦA JOE HISAISHI

ÂM NHẠC CỦA JOE HISAISHI

64 02/01/2019

ÂM NHẠC CỦA JOE HISAISHI ĐÃ LÀM NÊN PHẦN HỒN TRONG CÁC BỘ PHIM GHIBLI NHƯ THẾ NÀO?

1. Spirited Away
Là 1 trong những bộ phim được xếp vào hàng "kinh điển" nhất của Ghibli Studio. Chỉ vài nốt nhạc vang lên là ta nhận ra ngay khung cảnh đặc trưng của phòng tắm hơi, vườn hoa sặc sỡ, con đường hầm bí ẩn,...

Khi viết nhạc cho Spirited Away, Joe Hisaishi đã sử dụng motif yêu thích của mình: Một chuỗi hợp âm trải dài qua quãng 5 và 4 của giọng thứ đối xứng, đi đến sự chắc chắn của quãng một, rồi trở lại qua quãng 2, quãng 4 và lơ lửng về quãng 5. Đó là một cuộc hành trình đưa đôi tai trải qua từ nỗi buồn đến niềm hạnh phúc, rồi lại lắng trong hoang mang, chỉ trong một vài nhịp; cảm xúc cứ lan ra, bất tận.

Giống như soundtrack trong Chúa tể của những chiếc nhẫn của Howard Shore, tác phẩm của Joe luôn cân bằng giữa sự đồ sộ và những rung động nhẹ nhàng.

Sự cân bằng giữa piano độc tấu và dàn nhạc, giữa người nữ anh hùng nhỏ bé và thế giới hùng vĩ - Chính điều đó tạo nên nét đặc trưng của Ghibli Studio. Sự pha trộn giữa lớn lao và nhỏ bé đã kết nối phép thuật kể chuyện của Miyazaki và Hisaishi.

2. Kiki's Delivery Service
Giai điệu chủ đề của bộ phim gây ấn tượng ngay ở đoạn nhạc mở đầu, kĩ thuật gảy đàn dây pizzicato, tạo nên nét dí dỏm đáng yêu cho phần đầu của câu chuyện. Bộ dây đóng vai trò chủ đạo trong âm nhạc của Kiki, hòa hợp với những phân cảnh bay lượn tuyệt vời; những lớp âm thanh da diết, bất tận trải ra cả khoảng không bao la.

3. Mononoke
Những bản nhạc trong Mononoke từng được ví với những giai điệu bất hủ trong Star Wars của John Williams. Với câu chuyện dày đặc các cảnh hành động, sự tối tăm, những điềm báo, sự nghiệt ngã, âm nhạc của Joe Hisaishi cũng táo bạo hơn, nhiều cung bậc hơn.

Cello di chuyển lên quãng 3 thứ trước khi giai điệu của "The Legend of Ashitaka" bắt đầu vang lên. Một giai điệu tuyệt vời, di chuyển với đầy đủ âm sắc để tạo ra một truyền thuyết Nhật Bản cổ xưa.

Dàn nhạc đầy những khoảng treo, những giai điệu hầu như luôn kết bằng những hợp âm buồn, một nét tâm trạng được nhấn mạnh bởi âm thanh đầy đau đớn của oboe.

Và đó chỉ là sự khởi đầu. Mononoke thể hiện những pha hành động hay nhất của Joe Hisaishi: khi các âm brass và trống Taiko gõ ra những nhịp điệu phức tạp, trái ngược nhau; những tiếng ngân rung, tiếng vang rền, tiếng chan chat và tiếng đổ sầm, diễn ra cực kì đúng lúc, ẩn chứa sự bùng nổ.

Thế nhưng, "Ashitaka and San" mới thực sự chạm tới trái tim của bộ phim: giai điệu được phát triển từ một chuỗi hợp âm nhỏ gồm ba nốt được lặp lại cao hơn một phần ba; các nhân vật xích lại với nhau, nương tựa vào nhau.

Hisaishi chơi bản nhạc này bằng piano, vươn tới những nốt cao với một giai điệu trữ tình, gần như bối rối. Sau những âm thanh gay gắt trước đó, giai điệu này, vang lên ở khúc cao trào của bộ phim, như điều ước trở thành hiện thực, giai điệu bình yên đến xúc động.

Đó là những giai điệu vỗ về mà cả Joe Hisaishi và Hayao Miyazaki đều đã bắt khán giả phải ngóng đợi - cho đến khi bộ phim tung ra bước ngoặt cuối cùng.

Tới đúng khoảnh khắc đỉnh điểm của câu chuyện, khi ta chìm trong cao trào của cảm xúc, và những âm thanh tuyệt vời ấy vang lên, ta mỉm cười: "Đó, đích thị là Ghibli Studio!"


Nghệ thuật kể chuyện tuyệt vời của Miyazaki và âm nhạc mê hoặc đến day dứt của Hisaishi - chính sự kết hợp ấy làm nên một thế giới cảm xúc hút hồn và ám ảnh, chỉ riêng Ghibli mới có.


st


BÌNH LUẬN

Ảnh đại diện của bạn