Lúc Sinh Ra Chúng Ta Đã Khác

Lúc Sinh Ra Chúng Ta Đã Khác

4 - 12/01/2019

Hôm nay tôi nhận được tin nhắn của một người bạn, chúng tôi biết nhau khi là một đội trong một cuộc thi. Đó là cuộc thi mà tôi nhận được quá nhiều điều cho chính mình.

Cậu bạn nhỏ hơn tôi 1 tuổi, cậu bảo giờ cậu đang làm Ban tổ chức cuộc thi đó và tự nhiên nhớ team cũ quá nên nhắn tin cho tôi. Lúc nhận được tin nhắn, tôi chỉ mỉm cười. Điều này tôi đã đoán được ngay từ lúc còn làm việc chung với cậu ấy.

group of women facing backward

Tôi biết chắc chắn rằng chúng tôi không chiến thắng trong cuộc thi này nhưng cậu ấy rồi sẽ trở thành ban tổ chức cuộc thi hay ít nhất là những người hỗ trợ thực hiện chương trình. Kết quả là một năm sau, tức là lúc này nó đã thành sự thật. Bởi vì, vị trí của cậu ấy từ lúc ban đầu đã là người tạo ra cuộc chơi chứ không phải kẻ chiến thắng cuộc chơi.

Tôi đã nghĩ về những điều này khá nhiều trước khi viết bài này, lúc sinh ra chúng ta đã chẳng hề giống nhau. Chúa tạo ra con người với những điều khác biệt đến lạ thường. Bạn sẽ không thể nào tìm thấy một người giống với ta. Dù là một tế bào trong cơ thể ta, nó cũng là khác biệt và độc nhất. Cuộc sống cũng như một cuộc chơi hay một cuộn phim dài tập. Bạn là một nhân vật trong đó, không ai có thể thay thế vị trí của bạn và bạn cũng không là ai khác ngoài bạn.

Chuyện về người bạn của tôi cũng vậy, cậu ấy không phải nhân vật của bục chiến thắng. Cậu ấy là nhân vật sau cánh gà nhìn lên cái sân khấu mà mình góp phần tạo ra. Vậy còn tôi thì sao? Chắc có lẽ bạn cũng đang thắc mắc tôi là gì trong cuộc thi đó. Thật ra tôi không thuộc về nó, tôi là nhân vật tuyến phụ và vai trò của tôi đó chính là làm cho nhân vật chính nổi bật. Nghe có vẻ vô dụng và nhàm chán nhỉ. Nhưng không, tôi là nhân vật phụ để rồi tôi trở thành người nhắm bắt tất cả trong một cuộc chơi khác. Vì như đã nói ở trên, cuộc thi này không thuộc về tôi.

Chúng ta là khác biệt nhưng chúng ta giống nhau ở vài điều. Chúng ta có nhiều cuộc chơi và từ khi sinh ra chúng ta đã được định chỉ có thể diễn vai chính một vài cái trong đó. Chúng ta không cần phải thấy thất vọng, đau lòng vì vai diễn chính không phải là mình. Vì không phải cứ trên sân khấu là tỏa sáng mà sau tấm màng là u tối. Hay có thể đó là vai diễn “khách mời” của mình để rồi sau đó là một cuộn phim dài “đoạt giải Oscar” mà chúng ta là át chủ bài.

selective focus photography of chess pieces

Nếu chưa tìm ra cuộc chơi thật sự của mình, hãy cứ chơi đi chơi cho hết mình vào. Nếu diễn vai phụ, hay diễn bằng cả trái tim. Nếu tuyến phản diện cũng phải thật cool ngầu. Quan trọng hơn hết, nếu cuộc chơi thuộc quyền sở hữu của mình thì thế nào? Dĩ nhiên, lịch sử sẽ không lặp lại, chúng ta không được sinh ra lần thứ 2 nên hãy diễn như ngày hôm nay là ngày cuối cùng.

Nhưng khoan đã, hãy nhớ điều này. “Giải Oscar” cũng có giải “diễn viên phụ xuất sắc nhất” đấy nhé! Lúc lên bục nhận thì bạn là nhân vật chính rồi.

“Bài này hơi khó hiểu, vì viết trong lúc tâm trạng hơi hỗn loạn nhưng mình tin ai có thể hiểu thì chắc chắn chúng ta là bạn”

--------

[Liên Kết Với Tác Giả Bài Viết - Cộng Đồng Tác Gỉa Chuyên Sâu AUTHORITY] 

Tác giả: Phương Thảo

Sinh viên trường Khoa học Tự Nhiên - ngành Hóa Học, founder của The Chemtist.Quan điểm sống: " Không có gì là không thể, chỉ trừ khi bạn không có lý do đủ mạnh hay quyết tâm đủ lớn". Mình tin rằng nếu mình thật lòng muốn làm gì đó, vô cùng khao khát nó. Đó chính là sứ mệnh của mình, cứ làm vì cả vũ trụ này sẽ dẫn dắt mình.

Bình luận

Ảnh đại diện của bạn