CÔ ĐƠN VÀ HẠNH PHÚC

CÔ ĐƠN VÀ HẠNH PHÚC

55 06/11/2019

Thời sinh viên Tôi ở chung với vài đứa bạn trong một căn phòng trọ gần trường, cuộc sống sinh viên vui lắm : sáng đi học, mà đi trễ cũng chẳng sao, muốn về sớm cứ lên xin phép, lấy 1001 lý do nói hoài cũng chả hết, tu tập café nói chuyện phím sau giờ học, trêu đùa sinh viên khóa dưới, nhởn nhơ với đống bài tập ngày gần thi mới lôi ra học, rồi những ngày thi vội vã, những lần rớt môn, những lần thi lại đầy cam go …..

Mỗi người mỗi cảm nhận, song Tôi nghĩ thời sinh viên hay học Đại học là một trải nghiệm tuyệt vời trên con đường trưởng thành. Và chính giai đoạn này đã cho Tôi những bài học vô giá mà đến tận bây giờ dẫu quá khứ về ký ức này đã được phủ lên lớp bụi dày.

Sinh viên vui lắm ! Tôi có rất nhiều bạn, từ bạn chung lớp, chung nhóm, nhóm từ lớp khác,khóa trên và khóa dưới, đâu cũng có bạn. Ngoài thời gian “ học nhóm “trên lớp chúng tôi còn có thời gian “họp nhóm “ tại các tụ điểm đậm chất sinh viên như quán café,quán nhậu, các chợ đêm ..nhiều quá Tôi cũng chẳng nhớ hết, chỉ một đám rủ nhau là đi đâu cũng được, nói vậy thôi chứ phong cách bình dân, đơn giản, sinh viên làm gì có tiền nhiều .
Sinh viên giàu lắm ! Chúng tôi là tỷ phú về thời gian, Tôi được gia đình phụ cấp nên cũng không mang gánh nặng về tài chính, thời gian thoải mái nên ngoài giờ học ra Tôi không đi làm thêm gì cả, tập trung vào việc học, nhìn bạn bè trang lứa, đứa làm này làm nọ mà vẫn giành được học bổng , nhiều lúc cũng thấy hổ thẹn với bản thân.
Sinh viên nhiệt tình lắm ! Gọi là tới ngay, tuy gần xa khác nhau xong điện thoại cứ reo là không bao giờ từ chối , lâu lâu bạn bè “ trên thành phố “ ( Tôi ở Thủ Đức nhưng bị coi như ở Tỉnh) hú cũng “lọt tọt” chạy lên chơi bằng được, hú tụi nó xuống thì 30 phút sau có mặt.Công nhận thời đó mình quan hệ rộng thật đấy chứ ☺️☺️
Rồi cũng qua thời sinh viên, bạn bè Tôi tốt nghiệp đúng hạn, riêng Tôi do một số môn học chưa hoàn thành nên bị trễ một năm, thời gian đi học một mình dường như mọi thứ bị bỏ lại sau lưng quá nhiều, trong đó có cả Tôi. Chả còn hình bóng bạn bè chung lớp, chả còn người quen khi xung quanh toàn là những ‘ em khóa dưới “ , đôi lúc có nhỏ nhìn non , gọi Tôi kêu bằng “ Chú “ mới ghê. Rồi những cuộc gọi ít được bắt máy hơn, thay vào đó là những lời cáo bận, nay Tao đi dạy, mai Tao đi học, Tao sắp về quê làm việc, nay Tao bận lắm mày ơi, hẹn khi khác nhá....bla bla
Tôi cảm thấy mọi thứ đều quay lưng lại với mình, mọi người chả quan tâm tới mình nữa, họ thật ích kỷ và vô tâm, sao bảo lúc trước anh em sau này có nhau kia mà.

Tôi bắt buộc phải chiến đấu tiếp tục bằng chính sức lực của mình để đi nốt chặng đường còn lại, và cái ngày Tôi nhận tấm bằng Đại học ( 1 năm sau đó ) thì mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn,nó đã cho Tôi hiểu thế nào là “ trách nhiệm “ và thế nào là không bỏ cuộc.

Và hơn hết….

“ Mọi người xung quanh bạn không ai có “ nghĩa vụ phải quan tâm bạn “ trừ chính bạn .

Là Tôi chứ không ai khác, phải tự đi trên chính đôi chân của mình, rớt môn ư, học lại, rớt nữa ư, à thì kỳ học nào chả có môn đó, lúc trước học nhóm đông vui giờ một mình vẫn ổn như thường, không dám nói chuyện trước mặt giảng viên, sợ thuyết trình ư, nay Tôi làm được hết, tuy có chút bỡ ngỡ nhưng mình đã làm được và Tôi tự hào về những thay đổi nhỏ nhoi ấy. “

Đến một ngày…..

Tôi nhận thấy mình cô đơn hơn trước.

Tôi làm mọi thứ “ một mình “ hơn xưa .Tôi đi học một mình, đi chơi một mình, đi ăn một mình, một mình nấu cho mình bữa ăn ngon, không như trước nấu cho cả đám bạn, nhiều lúc buồn đi dạo một mình vẫn thấy ổn, không phải Tôi không thích tụ tập nơi đông người nữa nhưng thực ra một mình sẽ” phù hợp” với Tôi hơn, Tôi đọc sách và nhâm nhi ly café , cùng vị đắng café nơi đầu lưỡi , đọc những trang sách và ngẫm về những gì đã xảy ra.

Tôi chợt nhận ra…..

TÔI CÔ ĐƠN NHƯNG HẠNH PHÚC

Tôi làm quen với hạnh phúc khi cả cô đơn và dần Tôi nhận ra cô đơn không chán như cách Tôi đã nghĩ về nó, nếu bạn có cùng suy nghĩ như Tôi thì hãy đọc tiếp nhé !!

Cô đơn không chỉ là cảm giác chỉ xuất hiện trong tình yêu, trong quá trình trưởng thành chúng ta đôi lúc sẽ lưng chừng tại một điểm nào đó, lưng chừng giữa một mối quan hệ, lưng chừng giữa quá khứ và tương lai, lưng chừng giữa chính mình và mọi người, lưng chừng giữa hai mảng đối lập , khi đó cảm giác cô đơn sẽ xuất hiện,đây là lúc chúng ta có cơ hội nhìn lại bản thân nhiều hơn,nhìn vào cái bên trong thay vì chỉ bên ngoài,về suy nghĩ, về cảm xúc của chính ta.

“ Hãy dùng đôi mắt để quan sát, trái tim để cảm nhận và cả tâm hồn để thấu hiểu “

Mỗi người chỉ được ban tặng một đôi mắt, một trái tim và một tâm hồn nên mỗi chúng ta là duy nhất , Tôi khác bạn, bạn không nhất thiết phải giống Tôi, chúng ta đều là những điều đặc biệt, nếu điều đặc biệt là thứ chúng ta muốn.

Và thế Tôi dành thời gian để nhìn nhận rõ hơn về chính bản thân mình.

“ Có thể bạn sẽ không nhận ra nhưng khi nhìn lại, mọi thứ sẽ rõ ràng “

Cô đơn khiến Tôi sống thật hơn với bản thân , hiểu về chính mình nhiều hơn, Tôi bắt đầu xuất hiện những nét trầm ngâm, ưu tư , có những cuộc đối thoại với chính mình, biết lắng nghe, chiều chuộng cảm xúc của riêng mình và biết ưu tiên bản thân nhiều hơn, Tôi thấy hạnh phúc vì điều này.

Cơ đơn là thu mình lại và nhìn mọi thứ từ đằng sau, nó là một bước chuyển giao đánh dấu một sự thay đổi trong chúng ta- Sự trưởng thành.

“ Chiều nay Sài Gòn vẫn thế loay hoay hối hả, nhiều người vội vã, nhiều người chạy theo giấc mơ xa. Vài lời nhớ nhớ thương thương nhưng lại thôi, vài người dở dở ương ương như là Tôi thấy chơi vơi, nhặt từng bình yên cuối chân trời. “

BÌNH LUẬN

Ảnh đại diện của bạn

GIÁO VIÊN

Nguyễn Đình Khương

Giảng viên tiếng anh

I have detailed below the most cost effective forms of internet marketing to advertising your business using your company website.