Tài liệu tham khảo (tuần 1)

Tài liệu tham khảo (tuần 1)

11/11/2020

CÁC ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN VÀ NHÀ CÁCH MẠNG

1.Anh hùng Võ Thị Sáu

Anh hùng Võ Thị Sáu (1933 - 1952) Chị Võ Thị Sáu, cha là Võ Văn Hợi và mẹ tên là Nguyễn Thị Đậu, người xã Phước Long Thọ, quận Đất Đỏ tỉnh Bà Rịa nay là thị trấn Đất Đỏ huyện Đất Đỏ tỉnh Bà rịa-vũng tàu. Giống như các anh mình chị đã tham gia vào các hoạt động bí mật ở địa phương. Mới 14 tuổi chị đã theo anh trai tham gia hoạt động cách mạng trốn lên ở chiến khu.Năm 1949 chị tham gia đội công an trung phong đất đỏ làm liên lạc, tiếp tế. Năm 1950 thì bị chính quyền Pháp bắt sau khi đã ném lựu đạn tại chợ Đất Đỏ gây thương tích cho cai tổng Tòng và 20 tên lính Pháp. Tại phiên tòa đại hình, tuy mới 16 tuổi nhưng chị Võ Thị Sáu đã hiên ngang khẳng định "yêu nước chống bọn Thực dân xâm lược không phải là tội" và khi quan tòa rung chuông ngắt lời chị "tuyên án tử hình tịch thu toàn bộ tài sản" chị đã hét lớn "tao còn mấy thùng rác ở Khám Chí Hòa tụi bay vô mà tịch thu", tiếp đó là tiếng hô "đã đảo thực dân Pháp kháng chiến nhất định thắng lợi!" Tòa án binh pháp kết án tử hình chị vào tháng 4 năm 1951 sau gần 3 năm cho tấn giam cầm quân Pháp đưa chị ra mở côn đảo dù các Luật Sư Biện Hộ cho chị đã phản đối án tin này với lý do chị chưa đủ 18 tuổi trước khi bị đưa ra hành án chị bị đầy qua các nhà tù Chí Hòa Bà Rịa và côn đảo về quân Pháp không dám công khai thi hành bản án đối với chị họ đã lén lút đêm chị thủ tiêu một giai thoại kể khi nhóm Đao phủ bảo chị quỷ số chị đã phát lại tao chỉ biết đứng không biết quỳ vào 7 giờ sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 chị bị xử bắn tại Côn Đảo biết sắt bị hành hình suốt đêm 22 chị hát những bài ca cách mạng nên đành Tiến Quân Ca cùng nhau đi Hồng Bình khi lắng nghe thấy bức chân Đao phủ giá trị 6 đến nơi màn hình Tất cả anh em đồng chí trong ngục cùng đứng dậy hát vang bài chiến sĩ ca bài hát dành để bày tỏ lòng cảm phục tiết thương và tiễn đưa người đồng đội ra pháp trường cho đến bây giờ nhiều người dân Côn Đảo vẫn thờ cô giáo như vị thần hộ mệnh của kêu kêu cô chứng giám khi cần phải thể thốt điều gì. Trong lòng họ tên cô Linh Thiêng như trời phật thánh thần cô là hiện thân của sự thiêng liêng trứng rán mọi điều rủi May mà họ không sao hiểu hết không ít lần họ cho con em mình đến mộ cô dâng hoa trước khi làm đám cưới cuộc đời và huyền thoại về chị còn được lưu truyền mãi mãi tên tuổi Võ Thị Sáu đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh nhắc đến trân trọng như những bậc anh hùng liệt sĩ tiền bối của dân tộc Nên chị đã đi vào thơ ca trở thành tên đường tên Trường tên Đoàn tên đội trên khắp đất nước ta ngày 2 tháng 8 năm 1993 Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam Lê Đức Anh đã ký quyết định số 149 - KT/CTN truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Võ Thị Sáu.

2. Anh hùng Châu Văn Biếc

Đồng chí Châu Văn Biếc sinh năm 1951 tại ấp Mỹ Hòa, xã Long Mỹ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, trong một gia đình bần nông, cha là ông Châu Văn Bông và mẹ là bà Phạm Thị Liếu, anh có 5 anh em gồm: 3 trai, 2 gái.
 
Đồng chí còn có một người em trai tên là Châu Văn Hạnh cùng tham gia cách mạng ở đơn vị bộ đội C25 Huyện Long Đất. Anh Hạnh hy sinh vào tháng 01 năm 1975.
 
Châu Văn Biếc sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh đầy khó khăn, gian khổ của đất nước nói chung và xã Long Mỹ nói riêng, trong đó có ấp Mỹ Hòa thân yêu của đồng chí lúc bấy giờ; cùng một lúc nhân dân xã Long Mỹ phải đối đầu với 3 kẻ thù: đế quốc Mỹ, chư hầu Úc và ngụy quân, ngụy quyền. Làng xóm lúc ấy nằm trong vòng kiềm kẹp của giặc, từ việc dồn dân, lập ấp chiến lược đến việc truy lùng, hù dọa, đánh đập dã man, bắt bớ đối với những gia đình có người thân đi làm cách mạng và các hành động khác của giặc nhằm áp đảo niềm tin của nhân dân  vào cách mạng. Nhưng tất cả những hành động bạo lực phi nghĩa của giặc đã không làm cho nhân dân nao núng, lòng dân vẫn hướng về cách mạng, về kháng chiến. Tại Long Mỹ, chi bộ Đảng và lực lượng du kích vẫn tồn tại và hoạt động trong sự đùm bọc của nhân dân.
 
Lúc bấy giờ, đồng chí Châu Văn Biếc mới vừa 18 tuổi (1969), lứa tuổi đầy sức sống và mang đầy ước vọng của người thanh niên mới lớn. Đồng chí đã sớm nhận thức được lý tưởng sống, đồng chí đã chứng kiến những hành động dã tâm, tàn ác của giặc đối với xóm làng, với đồng bào, với cách mạng và quê hương. Với tính tình khí khái, bộc trực, thẳng thắn; với nhận thức đúng đắn, đồng chí đã xác định cho mình một hướng đi, đó là theo Đảng làm cách mạng để giải phóng quê hương, giải phóng dân tộc.
 
Đồng chí theo Đảng làm cách mạng hoàn toàn bằng sự tự nguyện, đồng chí tự tìm đến với cách mạng. Nhà đồng chí lúc ấy dời về tại xóm Hội Trường (ấp Hội Mỹ) và Long Mỹ lúc bấy giờ trở thành vùng oanh kích hủy diệt của giặc. Đồng chí tự sắm tư trang và lặng lẽ ra đi. Đồng chí về lại vùng Long Mỹ (đồng chí biết nơi này lực lượng du kích xã thường lui về hoạt động). Sau mấy ngày nằm chờ bắt liên lạc, đồng chí được gặp tổ chức đưa vào căn cứ. Từ đó, đồng chí trở thành một chiến sĩ của lực lượng du kích xã Long Mỹ (cuối năm 1969).
Năm 1970, đồng chí Châu Văn Biếc được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam.
Năm 1972, đồng chí là cấp ủy viên Chi bộ Long  Mỹ. 
Với thời gian gần 4 năm tham gia hoạt động cách mạng (cuối năm 1969 đến tháng 3/1973), đồng chí Châu Văn Biếc từ một chiến sĩ du kích đến khi trưởng thành là một xã đội trưởng, trong suốt quá trình sống và chiến đấu, đồng chí đã để lại cho đồng đội và nhân dân lòng cảm mến, thương yêu và kính trọng không thể nào quên được. Trong chiến đấu đồng chí luôn thể hiện bản lĩnh gan dạ, dũng cảm, mưu trí và dứt khoát trong mọi hành động. Tuy là một đơn vị du kích xã, nhưng các trận đánh đồng chí được tham gia hoặc trực tiếp tổ chức chỉ huy đều làm nên những chiến công hiển hách, làm nức lòng đồng đội, đồng bào, làm cho bọn giặc phải khiếp sợ (có lúc trong một trận càng vào căn cứ, bọn địch không gặp du kích ở đó, chúng để thư lại nài nỉ đồng chí và đồng đội không về đánh phá chúng nữa, và có lúc do bị liên tiếp những trận đòn do đồng chí và đồng đội du kích Long Mỹ đánh, bọn giặc tức tối, chúng đã trao giải thưởng "ai diệt được Châu Văn Biếc sẽ được thưởng 20.000 đồng" (tương đương 10 lượng vàng lúc bấy giờ). Nhưng bọn giặc cũng thừa biết không ai có thể làm được việc ấy.
Sáng ngày 26/6/1973, trên đường từ căn cứ ra nắm tình hình giặc, bị lọt ổ phục kích của một trung đội bảo an, ngay loạt súng đầu tiên của giặc, đồng chí Châu Văn Biếc bị thương ở đùi phải, biết không thể thoát khỏi sự bủa vây của giặc, anh đã để khẩu AR15 dài theo người, mũi súng chỉa vào thái dương, sẳn sàng hy sinh, lúc ấy địch liên tục gọi hàng, đồng chí trả lời xin hàng, dụ giặc tiến lên, để tung 1 quả lựu đạn nhưng lựu đạn không nổ, quả lựu đạn còn lại đồng chí nhanh chóng xử trí bằng cách mở chốt gài vào thắt lưng mình rồi nằm úp xuống, địch nổ súng liên tục tiến từng bước tới chổ đồng chí nằm, khi chúng vừa lật ngữa đồng chí lên, lựu đạn nổ làm chết 02 tên giặc và 1 tên khác bị thương.
Đồng chí Châu Văn Biếc đã anh dũng hy sinh vào lứa tuổi 22, tuổi đẹp nhất của thanh niên, tấm gương hy sinh của đồng chí Châu Văn Biếc chính là biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng của nhân dân xã Long Mỹ.
 

Với những chiến công đã đạt được và với sự dũng cảm trước lúc hy sinh, ngày 20/12/1994, đồng chí Châu Văn Biếc đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân./.

3. Anh hùng Nguyễn Thị Hoa

Chị Nguyễn Thị Hoa còn có tên gọi là Trần Thị Thanh, sinh năm 1943 tại Phước Thạnh (nay là thị trấn Đất Đỏ), mồ côi cha mẹ từ thưở nhỏ, chị sống với cha mẹ nuôi là ông Lê Văn Tiển và bà Trần Thị Nguyên ở ấp Thanh Bình, Phước Thạnh (nay là khu phố Thanh Bình, thị trấn Đất Đỏ).

Vào những năm 1960, phong trào đấu tranh chính trị kết hợp vũ trang của quân dân các xã vùng Đất Đỏ nói chung và của Phước Thạnh nói riêng đang phát triển rất mạnh. Do vậy, địch thẳng tay đàn áp, bắt bớ, hà hiếp nhân dân, truy lùng các cơ sở cách mạng.

Với lòng căm thù trước những hành động dã man của kẻ thù. Năm 1963, khi vùa tròn 20 tuổi, chị thoát ly tham gia cách mạng và công tác tại hội phụ nữ Huyện Đất Đỏ. Với bản chất thật thà, siêng năng, nên lúc nào chị cũng hoàn thành nhiệm vụ được giao, luôn được cấp trên và đồng đội quý mến.

Đến tháng 01/1964, chị được kết nạp vào Đoàn thanh niên và cuộc đời của chị đã chính thức lớn lên với những bước tiến của phong trào cách mạng. Sau đó, vào tháng 4/1964, chị vinh dự được kết nạp vào hàng ngũ của Đảng.

Từ đó, tổ chức phụ nữ ở xã Phước Thạnh do chị phụ trách ngày càng lớn mạnh. Ngoài nhiệm vụ đấu tranh chính trị, hưởng ứng phong trào diệt ác trừ gian chị còn nhận nhiệm vụ của chi bộ giao diệt tên xã trưởng ác ôn.

Nắm được quy luật vào buổi sáng tên xã trưởng thường có mặt trước chợ Đất Đỏ vào lúc 6 giờ, chị hóa trang người đi chợ, khi tiếp cận được tên xã trưởng, chị tung lựu đạn vào hắn, nhưng lựu đạn không nổ, tên xã trưởng thoát chết, sau khi hoàn hồn, hắn và bọn lính liền đuổi theo chị, do chân bị tật bẩm sinh và tổ du kích được phân công hỗ trợ chị ở xa, không hỗ trợ kịp nên chị đã bị bắt. Sau khi đánh đập dã man, nhưng không đem lại kết quả, chúng dùng xe đưa chị về tiếu khu Bà Rịa, trên đường chị đã dũng cảm nhảy xuống xe trong lúc hai tay vẫn đang còn bị trói, nhưng chị đã bị bắt trở lại và chị lần lượt bị đưa qua các nhà tù của địch là nhà lao Tân Hiệp, nhà lao Chí Hòa và cuối cùng là đày ra Côn Đảo.

Tại các nơi này, địch đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn nhưng vẫn không khuất phục được ý chí của chị. Chi không những không hề hé môi nói cho địch những điều chúng mong muốn mà chị còn tích cực tham gia cùng với chi bộ đấu tranh chính trị chống lại sự đàn áp của kẻ thù trong nhà lao. Trước sự đấu tranh kiên cường của chị trong nhà lao, địch thấy có nhiều bất lợi cho chúng, nên đã dùng thuốc độc tiêm vào người chị, sau những cơn đau quằn quại chị đã trút hơi thở cuối cùng, vĩnh biệt đồng đội và nhân dân vào buổi trưa ngày 30/4/1973 với tuổi đời 30 và đã có 9 năm sống trong nhà tù của bọn đế quốc.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, ngày 28/4/2000, chị Nguyễn Thị Hoa đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân./.

4. Anh hùng Nguyễn Thị Đẹp

Chị Nguyễn Thị Đẹp sinh năm 1953, là con một gia đình nông dân ở vùng Đất Đỏ, thân sinh của chị là ông Nguyễn Văn Hai, một con người đã có nhiều cống hiến trong suốt thời kỳ đánh Pháp và trong giai đoạn đánh Mỹ, gia đình ông là cơ sở vững chắc cho phong trào hoạt động cách mạng lúc bấy giờ, ông đã đào hầm bí mật nuôi giấu nhiều chiến sĩ cách mạng (từ chiến sỹ cấp xã đến chiến sĩ cấp huyện). Theo thời gian trôi qua, Nguyễn Thị Đẹp đã lớn khôn, được cha mẹ cho đi học hết chương trình tiểu học nhưng vì hoàn cảnh gia đình nghèo, chị đành bỏ dở việc học để phụ giúp cha mẹ làm những công việc lặt vặt trong gia đình và trông nom em nhỏ. Nhưng cuộc đời của chị cùng gia đình và nhân dân trong xã lúc bấy giờ phải chịu biết bao khổ đau, cay đắng, vì là vùng căn cứ của cách mạng nên hầu hết binh lính của bọn Mỹ, Ngụy đều dồn về đóng quân tại những khu vực này, thế lực của chúng tràn vào như vũ bão, hàng ngày, hàng giờ bọn chúng luôn lùng sục, bắt bớ đánh đập, khảo tra và vơ vét tiền của nhân dân, nghiêm cấm sự đi lại làm ăn của bà con trong vùng…Từ đó, mới 15 tuổi nhưng Nguyễn Thị Đẹp đã nhận thức được sự man rợ, những hành động dã man của bọn chúng. Chị quyết lòng xin phép cha mẹ thoát ly gia đình và tham gia hoạt động cách mạng, là người được sinh ra trong một gia đình vốn có truyền thống yêu nước nên ước mơ và hoài bão của chị đã được gia đình đồng ý.

Từ tháng 3/1968, chị gia nhập vào hàng ngũ cách mạng và được đồng đội phân công đề cử đi học khóa cứu thương  và sau làm công tác y tá xã, trong quá trình hoạt động, chị Đẹp đạt được nhiều thành tích xuất sắc trong phục vụ chiến đấu và hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ của chi bộ giao phó. Tháng 4/1969, chị được kết nạp vào Đoàn thanh niên Công sản Hồ Chí Minh. Với sự mưu trí, dũng cảm, đôi chân lanh lẹ, chị đã giải nguy cho đồng đội nhiều lần khi tham gia đối mặt với kẻ thù. Tháng 2/1970, chị được chuẩn y kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam. Tháng 9/1969, tình hình bên trong (tức nơi sinh ra chị Nguyễn Thị Đẹp) bọn Mỹ, Ngụy hoạt động tung hoành hơn trước, chúng tăng cường thêm thế và lực, bắt cầm tù hàng loạt quần chúng nhân dân vô tội mà chúng cho là có quan hệ với cách mạng.

Trước tình hình đó, Tỉnh ủy và Huyện ủy quyết tâm đánh, bên trong bố trí một chi bộ Đảng và một tổ du kích. Bên ngoài, có lực lượng trinh sát và bộ binh yểm trợ. Chị Đẹp cùng đồng đội vẫn âm thầm hoạt động bí mật trong vùng ác chiến này, những ngày từ 22/7 đến 26/7/1970 quân địch càn quét bên trong, bắn phá bên ngoài nhằm ngăn chặn bước tiến và cách ly hoạt động qua lại của các chiến sĩ cách mạng, buộc cán bộ và du kích phải ở hầm bí mật vì tình thế quá căng thẳng. Do có kẻ phản bội, bỏ hàng ngũ để chiêu hồi, khai báo và chỉ điểm, rạng sáng ngày 26/7/1970 bọn lính ngụy kết hợp với quân đội Úc cùng 3 xe tăng càn quét, đào bới xăm tìm hầm tại khu vực ấp Hòa Hội, xã Phước Hòa Long nơi có hầm chị Nguyễn Thị Đẹp bám trụ, đánh giặc; đến trưa cùng ngày trực thăng tiếp tục đỗ quân, có thêm sức mạnh, khí thế săn lùng của bọn chúng lại càng thêm hăng, đến 3 giờ chiều cùng ngày, bọn săn người đã tìm được hầm bí mật bởi từ một lỗ thông hơi, hơn 10 họng súng lúc này đã hướng thẳng đến căn hầm bí mật, loa tay của chúng vang lên kêu gọi sự đầu hàng, có thằng hăm dọa đòi đổ thuốc ngạt xuống hầm, chị vẫn hiên ngang không hề run sợ và khuất phục trước kẻ thù, vũ khí tự vệ lúc này chỉ còn lại 3 quả lựu đạn trong tay và một số tài liệu mật của Đảng, đoàn thể cùng với danh sách của những hộ nông dân đóng góp lúa gạo cho cách mạng, vì tài liệu quá nhiều, không có cách giải quyết nào tốt hơn là đốt. Sau đó, chị đã tung lên và ném liền 3 quả lựu đạn vào bọn giặc, hàng loạt họng súng của chúng đạn cũng rời khỏi nòng; tiếng nổ vang lên làm rung động cả vùng, 3 tên lính chết ngay tại chỗ, 2 tên bị thương nặng và sau đó cũng chết trên đường đưa đi cấp cứu và nhiều tên khác bị thương. Chị cũng bị thương do quả lựu đạn thứ 3 từ tay tung ra còn rớt lại gần nơi trú ẩn của chị, chị đã bị bắt trong lúc còn bất tỉnh vì vết thương quá nặng trên toàn thân thể, do cần khai thác thêm, nên bọn chúng đưa chị đi bệnh viện Bà Rịa cứu chữa, nhưng đến nơi, chị đã trút hơi thở cuối cùng và đã hy sinh vào chập tối 26/7/1970, gia đình hay tin đến xin nhận xác về chôn cất, nhưng bọn chúng khăng khăng từ chối và bắt giam cả người thân của chị suốt một tuần lễ; hơn 4 ngày sau, ông ngoại cùng một người hàng xóm mới lén lút tìm đến bệnh viện để nhận xác và chôn cất chị tại Bà Rịa.

Chị Nguyễn Thị Đẹp đã ngã xuống để lại biết bao sự nuối tiếc của đồng chí, đồng bào và người thân trên quê hương Đất Đỏ, một chiến sĩ cách mạng tiêu biểu đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chung của Tổ quốc, một người cộng sản chân chính, một cô gái trung hậu được sản sinh ra từ mảnh đất nhân nghĩa. Chị Nguyễn Thị Đẹp ngày nào giờ đây không còn nữa, nhưng tên chị đã trở thành bất tử luôn khắc sâu vào mỗi tâm trí và đẹp mãi trong lòng người dân Đất Đỏ.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, ngày 28/4/2000, chị Nguyễn Thị Đẹp đã được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân./.

5. Anh hùng Nguyễn Hùng Mạnh

Đồng chí Nguyễn Hùng Mạnh sinh năm 1942, không rõ quê quán, có tên thật do cha mẹ đặt là Nguyễn Văn Thu. Thuở nhỏ, cha mẹ mất sớm, họ hàng thân thuộc bị lưu lạc vì chiến tranh, đồng chí đi lang thang, sống nhờ vào sự giúp đỡ của bà con xóm làng.

Năm 1958, đồng chí về cư trú tại xã Phước Lợi sống trong gia đình ông Hồ Văn Sự (bảy Sự), đi chăn trâu, bò cho chủ để đổi lấy cái ăn, cái mặc. Sau đó, đồng chí về sống trong gia đình ông Năm Ngữ vẫn tiếp tục chăn trâu bò. Hàng ngày, chứng kiến cảnh nhân dân bị giặc bắt, đàn áp, giam cầm, từ đó tinh thần yêu nước ngày càng thêm nung nấu.

Được sự giáo dục, động viên của cách mạng, năm 1962 đồng chí thoát ly tham gia cách mạng làm công tác giao liên.

Trong công tác giao liên, đồng chí rất siêng năng, luôn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được phân công. Do thông thạo địa hình trong vùng, nên dù địch tổ chức rình rập phục kích các nẻo đường, đồng chí vẫn tìm cách để đưa các đoàn cán bộ đi công tác, tránh được nơi phục kích của địch một cách an toàn. Nhiệm vụ đưa thư từ liên lạc luôn luôn bảo đảm nhanh chóng, bí mật.

Quá trình công tác, đồng chí tìm cách tiếp cận các loại vũ khí địch thường sử dụng, tự học cách tháo ráp và sử dụng thành thạo, từ đó, hướng dẫn cho đồng đội cách sử dụng. Do có khả năng hiểu biết về vũ khí, kỹ thuật quân sự, Huyện đội quyết định điều đồng chí về công tác ở tổ công binh trinh sát của Huyện.

Trong một chuyến đi công tác từ căn cứ Minh Đạm xuống Lộc An, đồng chí Hùng Mạnh đưa đoàn cán bộ vượt qua hàng rào mìn an toàn. Sau đó, anh cùng một  đồng chí khác trở lại tìm gỡ quả mìn còn sót lại trong khu vực mà trước đây anh đã gỡ để bảo đảm an toàn cho đồng đội sau này. Nhưng không may, mìn nổ, 2 đồng chí đã hy sinh trong đêm 14/6/1968 tại ấp Cầu, xã Hội Mỹ.

Công lao to lớn của đồng chí Hùng Mạnh là khi phong trào cách mạng đang gặp khó khăn nghiêm trọng, chính đồng chí là người đi tiên phong giải quyết một cách đầy sáng tạo. Tháo gỡ bom mìn, làm chủ kỹ thuật quân sự, huấn luyện cho đồng đội. Dùng vũ khí địch đánh địch, bảo vệ căn cứ cách mạng. Dùng mìn E3 của Úc tiêu diệt bộ binh, xe quân sự và cả máy bay trực thăng, điều mà địch không thể ngờ được.

Từ ngày tham gia cách mạng cho đến lúc hy sinh, đồng chí Nguyễn Hùng Mạnh đã lập nhiều thành tích xuất sắc:

- Làm nhiệm vụ giao liên đưa nhiều đoàn cán bộ và thư từ liên lạc, vượt qua hàng rào mìn và điểm phục kích của địch an toàn;

- Tham gia phá hàng trăm quả bom, mìn địch rãi thảm hủy diệt Long Mỹ;

- Trực tiếp tham gia nhiều trận đánh, tiêu diệt xe quân sự bộ binh Mỹ, Úc và quân Ngụy Sài Gòn;

- Trực tiếp tháo gỡ mìn E3 và lựu đạn hộp M16 đầu tiên tại Phước Lợi;

- Tự tìm hiểu để làm chủ kỹ thuật gài mìn của địch, tính năng và áp dụng của loại vũ khí sử dụng để huấn luyện cho đồng đội;

- Là người mở đường cho phong trào phá hàng rào mìn của cán bộ chiến sĩ và quân dân Long Đất;

- Cùng đồng đội dùng vũ khí địch để đánh địch bằng nhiều cách sáng tạo.

 Với những thành tích trên, ngày 23/2/2010 đồng chí Nguyễn Hùng Mạnh đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân./.

6.  ANH DŨNG CỦA ANH HÙNG LIỆT SỸ TẠ VĂN SÁU

Đồng chí Tạ Văn Sáu sinh năm 1928, tại xã Phước Thọ (nay là thị trấn Đất Đỏ), Huyện Đất Đỏ, Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, con của liệt sĩ Tạ Văn Quy và bà Dương Thị Thàng-người có công với cách mạng. Gia đình ông bà Tạ Văn Quy, Dương Thị Thàng có 10 người con đều tham gia cách mạng, có đồng chí là cán bộ cao cấp trong quân đội, có những đồngchí giữ trọng trách của Tỉnh, của Huyện trong suốt 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.

Được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng; đứng trước cảnh áp bức, bóc lột của thực dân Pháp. Đầu năm 1945, đồng chí Tạ Văn Sáu đã thoát ly tham gia cách mạng khi chưa đầy 18 tuổi, lúc đó đồng chí là đội viên thanh niên tiền phong, thư ký  công an Huyện Đất Đỏ; tháng 2/1947, đồng chí vinh dự được kết nạp vào hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 1948, là phó Ban điều tra công an Huyện, năm 1949, là Trưởng Ban điều tra công an Huyện Đất Đỏ, năm 1951, là trưởng công an căn cứ khu Tây của Tỉnh (vùng lộ 15 Hắc Dịch-Phú Mỹ). Năm 1952, đồng chí trở về làm Phó trưởng công an Huyện Long Đất cho đến năm 1954.

Sau khi hiệp định Genève được ký kết, tháng 8/1954, đồng chí được phân công ở lại để xây dựng cơ sở, chỉ đạo phong trào đấu tranh chính trị. Năm 1954-1955, đồng chí là Huyện ủy viên của Đảng bộ Huyện Đất Đỏ, phụ trách công tác văn phòng, thu thập tin tức qua đài tiếng nói Việt Nam, biên soạn tài liệu phục vụ sự chỉ đạo của cấp ủy và tuyên truyền trong nhân dân.

Trong những năm 1956-1957, địch tiến hành tố cộng, diệt cộng, khủng bố ác liệt phong trào cách mạng ở Đất Đỏ, nhiều cán bộ đảng viên bị bắt và bị đày đi Côn Đảo. Đồng chí Tạ Văn Sáu được phân công bám địa bàn, trực tiếp chỉ đạo phong trào các xã vùng Đất Đỏ (Phước Thạnh, Phước Thọ, Phước Hòa Long), đấu tranh đòi địch phải thi hành hiệp định Genève, chống khủng bố những người kháng chiến, đòi tổng tuyển cử thống nhất nước nhà và đấu tranh đòi các quyền dân sinh, dân chủ. Tiêu biểu nhất là cuộc đấu tranh chống tư sản cướp đất của dân ở Sở Cống Dầu.

Cuộc đấu tranh của nông dân ở Sở Cống Dầu thắng lợi củng cố niềm tin vào Đảng của bà con nông dân vùng Đất Đỏ. Qua cuộc đấu tranh, chi bộ xã Phước Thọ đã phát triển thêm lực lượng Đoàn, Đảng, tạo cơ sở vững chắc trong quần chúng cách mạng.

Tháng 7/1956, địch mở chiến dịch đánh vào phong trào cánh mạng toàn miền Đông, chúng lùng  bắt cán bộ ta. Chi bộ Phước Thọ, người bị bắt, người chuyển vùng. Đồng chí Tạ Văn Sáu được Huyện ủy cử về xây dựng lại cơ sở tại Đất Đỏ. Đồng chí vận động quần chúng đấu tranh đòi Ủy hội Quốc tế xuống trực tiếp giải quyết, vạch trần bộ mặt giả dối của bọn chúng đã vi phạm hiệp định một cách trắng trợn.

Tháng 6/1958, đồng chí Tạ Văn Sáu về ở nhà mật cơ sở, chép bản tin đọc chậm của đài tiếng nói Việt Nam rồi in bột, giao lại cho các đảng viên mật tuyên truyền cho đồng bào. Tại đây, đồng chí tổ chức đội vũ trang, được nhân dân xã Phước Thọ đã hết lòng bảo vệ, che chở cho đồng chí trong thời gian hoạt động ở Đất Đỏ.

Năm 1959, địch thi hành luật 10-59, lê máy chém khắp nơi, đàn áp dã man các chiến sĩ cách mạng và các cơ sở cách mạng. Tạ Văn Sáu là người được Huyện ủy phân công lãnh đạo các chi bộ trong Huyện để lãnh đạo quầnchúng đấu tranh mạnh mẽ với địch, có những cuộc đấu tranh do Tạ Văn Sáu trực tiếp tổ chức và lãnh đạo. Vì vậy, với biệt danh "Sáu Cà Cưởng" là một cái gai trong mắt bọn địch và chúng luôn tìm cách để tiêu diệt tận gốc.

Tháng 4/1960, hai Huyện Long Điền và Đất Đỏ sáp nhập thành Huyện Long Đất, đồng chí Tạ Văn Sáu là Huyện ủy viên phụ trách xây dựng lực lượng quân sự Huyện. Đồng chí vẫn tiếp tục bám địa bàn Đất Đỏ, lãnh đạo đấu tranh chính trị, từ xây dựng lực lượng chính trị tiến lên xây dựng lực lượng vũ trang.

Biết Tạ Văn Sáu với biệt danh là Sáu Cà Cưởng là cán bộ lãnh đạo chủ chốt của Huyện, phụ trách lực lượng vũ trang và là ngòi nổ của cuộc đấu tranh chính trị mà địch cho rằng hết sức nguy hiểm ở địa bàn Đất Đỏ, địch đã mở nhiều đợt vây ráp, truy lùng. Với sự gan dạ, mưu trí, đồng chí Tạ Văn Sáu đã nhiều lần thoát khỏi tay địch chỉ trong gang tất. Do bị chỉ điểm phát hiện, sáng ngày 20/06/1960 địch huy động Tổng đoàn dân vệ và lực lượng thám báo tiểu khu Phước Tuy tăng cường vây bắt Tạ Văn Sáu tại nhà một cơ sở cách mạng ở ấp Tường Thành xã Phước Thọ (nay là Thị Trấn Đất Đỏ)

Địch chia ba cánh, hai cánh bọc hậu bao bên hông và sau nhà. Mũi chính diện trang bị một khẩu súng trung liên đặt ngay trước cửa buồng chĩa mũi súng vào trong nhà sẵn sàng nhả đạn rồi ập vào xét nhà. Tình thế hết sức nguy kịch, bà chủ nhà (là cơ sở cách mạng) cầm cây chổi quét nhà, bất thần nhào vào giằng co với địch, đập đỗ cây trung liên chúng đặt trước nhà, tạo điều kiện cho đồng chí Tạ Văn Sáu bung cửa đạp bọn lính chạy thoát ra ngoài. Nhưng toán dân vệ bọc hậu phía sau nhà đã rượt theo, bắn đồng chí trọng thương vào chân và bụng, đỗ ruột ra ngoài.

Biết khó thoát, Tạ Văn Sáu lao vào một bụi rậm xé các tài liệu, cố nhai nát và nuốt vào bụng để cho địch không thu được tài liệu vì đây là những tài liệu quan trọng, ngay cả cây bút máy và cái đồng hồ đeo tay chỉ là những vật dụng hàng ngày nhưng Tạ Văn Sáu vẫn đập bể, không cho rơi vào tay địch.

Địch sợ đồng chí Tạ Văn Sáu còn mang lựu đạn nên không dám xông vào, chúng bao vây kêu gọi đầu hàng, sẽ được băng bó vết thương, đưa đi chữa trị, trở về với chính nghĩa quốc gia và được hưởng cuộc sống giàu sang.

Sau khi đã tiêu hủy hết tài liệu, đồng chí tuyên bố với bọn địch thà chết nhất quyết không đầu hàng. Địch siết chặt vòng vây, liên tục gọi hàng nhưng đồng chí đã kiên cường đứng dậy, vạch mặt lũ tay sai bán nước. Đồng chí cố moi hết ruột của mình và bức ra từng đoạn, thà hy sinh không để chúng bức hàng.

Biết không thể lung lạc được chí khí của người Đảng viên Công sản kiên cường Tạ Văn Sáu, địch bắn tiếp mấy phát đạn và Tạ Văn Sáu đã anh dũng hy sinh vào sáng ngày 20/6/1960 lúc mới 32 tuổi. Sau khi bắn chết Tạ Văn Sáu, địch đưa xác đồng chí về tiểu khu Phước Tuy, để ở nhà tròn Bà Rịa và sau đó thủ tiêu xác Tạ Văn Sáu vì sợ nhân dân kéo lên đấu tranh.

Sự hy sinh kiên cường, bất khuất của đồng chí Tạ Văn Sáu là một tấm gương cao đẹp, cổ cũ lòng yêu nước và ý chí tiến công cách mạng của quân và dân Huyện Đất Đỏ nói riêng, quân và dân toàn Tỉnh nói chung. Đồng thời, cũng chính vì sự hy sinh kiên cường, bất khuất đó, ngày 27/5/2011, đồng chí Tạ Văn Sáu đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân./.

7. Anh hùng Nguyễn Sơn

Anh hùng Nguyễn Sơn Đồng chí Nguyễn Sơn Tên thường gọi là tư phe sinh năm 1940 quê quán tại thị trấn Phước Hải huyện Đất Đỏ tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu vào tháng ngày 12 tháng 04 năm 1961. Mât năm 2019. Nguyễn Sơn tham gia cách mạng năm 1959, thuộc tổ chức ốc thanh niên của xã; năm 1960 tham gia lực lượng du kích xã Phước Hải, đảm nhiệm chức vụ xã đội trưởng.

Năm 1961 được chọn bổ sung vào Đoàn 555 tiền thân đoàn 1500 tháng 5 năm 1962 được biên chế vào Đoàn 759 tiền thân của Đoàn 125 hải quân Việt Nam Chức vụ thuyền phó tàu 56 thuộc đoàn 125. Năm 1972 biên chế vào đoàn 371 một đoàn 125. Năm 1979 giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 thuộc trung đoàn 962 hải quân. Năm 1983 chuyển ngành giữ chức vụ giám đốc đoàn tàu quốc doanh Đồng Nai. Năm 1992 Nguyễn Sơn được nghỉ hưu theo chế độ. Từ năm 1963 đến năm 1968 cùng với đồng đội tàu 41 Vượt qua nhiều khó khăn, ăn khổ đã vận chuyển được 30 chuyến vũ khí. Năm 1968 nhận nhiệm vụ thuyền phó Tàu năm sáu chở 37 tấn vũ khí về bến bãi an toàn. Đến ngày 25 tháng 5 năm 1970 tiếp tục đưa 54 tấn vũ khí về Bạc Liêu vào bến bãi an toàn. Ngày 18 tháng 1 năm 1972 chỉ huy tàu 56 chở 50 tấn vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam an toàn được khen thưởng Huân chương chiến công hạng 2. Trải qua gần 15 năm gắn bó với sóng biển Vượt qua nhiều gian nan thử thách hi sinh mất mát đồng chí Nguyễn Sơn đã cùng đồng đội hoàn thành 23 chuyến đi vận chuyển được 560 tấn vũ khí từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam an toàn góp phần tích cực cùng toàn Đảng toàn quân toàn dân chiến đấu chiến thắng giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất tổ quốc. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng Nguyễn Sơn tiếp tục cùng đồng đội hoàn thành tốt nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Đồng chí được khen thưởng huy hiệu 50 năm tuổi Đảng huân chương kháng chiến hạng nhất huân chương chiến sỹ vẻ vang hạng nhất nhì ba huân chương chiến sĩ giải phóng hạng nhất nhì ba 2 huân chương chiến công hạng hai ba huân chương chiến công hạng ba. Ngày 25 tháng 04 năm 2015 chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam Trương Tấn Sang ký quyết định số 70 70 QD CTN phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho đồng chí Nguyễn Sơn.
- ông mất 14/10/2019, thọ 80 tuổi.

NHÀ CÁCH MẠNG YÊU NƯỚC

1. Dương Bạch Mai

Đồng chí Dương Bạch Mai sinh năm Ất Tỵ (1905), quê ở xã Long Mỹ - Huyện Đất Đỏ. Ông nội là một địa chủ lớn, bố làm thư ký tòa Thống đốc Nam Kỳ. Nhưng ông sớm nhận thức được nỗi thống khổ của người dân mất nước, sự cai trị tàn bạo của thực dân Pháp và bọn tay sai bóc lột.

Dương Bạch Mai thuở nhỏ học ở quê nhà, sau đó lên Sài Gòn, theo học trường cao đẳng thương mại Đông Dương, năm 1924 tốt nghiệp trường này, làm việc ở xí nghiệp in; được một năm, đồng chí sang du học tại Pháp. Thời gian ở Pháp, đồng chí đã tham gia vào những phong trào yêu nước của sinh viên, vào tổ chức Đảng Việt Nam độc lập do một số nhà yêu nước Việt Nam sáng lập tại Pháp. Sau đó, đồng chí gia nhập Đảng Cộng Sản Pháp, Đồng chí là người cộng sản đầu tiên của tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.

Năm 1928, trong một cuộc xô xát tại khu đại học La Tinh (Pari) giữa một nhóm sinh viên tiến bộ và sinh viên cực hữu, đồng chí bị bắt giam một thời gian ngắn. Năm 1929, đồng chí được Đảng Cộng sản Pháp giới thiệu sang Mátcơva liên lạc với Đảng Cộng sản Liên Xô, rồi vào học trường Đại học Đông Phương Staline.

Năm 1933, đồng chí trở về nước và hoạt động tại Sài Gòn, tích cực truyền bá chủ nghĩa Mác LêNin, tham gia các tổ chức yêu nước.

Năm 1936, đồng chí ứng cử vào Hội đồng Thành phố Sài Gòn nhân danh mặt trận vô sản thống nhất và đã đắc cử vẻ vang.

Từ khi đắc cử, có tiếng nói công khai trong Hội đồng quản hạt, nhóm của đồng chí đã gây một tiếng vang lớn trong sinh hoạt chính trị và báo chí ở Sài Gòn. Do đó, thực dân Pháp rất căm ghét và tìm cách trả thù những người trong nhóm. Cùng thời gian này, đồng chí cùng các đồng viện tổ chức phong trào "Đông Dương đại hội" liên hiệp các lực  lượng yêu nước kể cả những người Cộng sản trên mặt trận chống Pháp, nhằm vận động dân sinh, dân chủ.

Đông Dương đại hội đã làm cho phong trào đấu tranh của quần chúng những năm 1936-1939 phát triển rất mạnh mẽ. Nhiều cuộc mít tinh được dâng nguyện cho nhà cầm quyền, yêu cầu mở rộng dân chủ, cải thiện đời sống nổ ra khắp nơi. Phong trào từ thành thị lan về nông thôn. Ở Nam Bộ đã thành lập được 600 Uỷ ban hành động.

Trước tình hình ấy, bọn phản động thuộc địa và tay sai của chúng rất hoảng sợ, tìm mọi cách phá cuộc vận động. Chúng cấm phát hành một số tờ báo tiến bộ thời bấy giờ. Các cuộc hội họp quần chúng đều được bọn tay sai của địch, bọn mật thám bố trí theo dõi chặt chẽ.

Cuộc vận động dân chủ 1936 – 1939 mà mở đầu là cuộc vận động Đông Dương Đại hội được Đảng ta đánh giá là cuộc diễn tập thứ hai chuẩn bị cho cách mạng tháng 8/1945.

Lo sợ trước phong trào lớn mạnh của quần chúng nhân dân lao động, thực dân Pháp đã giải tán Ủy ban hành động và đàn áp phong trào Đông Dương đại hội. đồng chí Dương Bạch Mai bị bắt giam. Chúng đưa ra tòa xử án rồi cưỡng bức lưu trú ở Cần Thơ. Đồng chí đã tuyệt thực, phản đối gây xôn xao dư luận tiến bộ thời bấy giờ. Cuối cùng, chúng đành trả tự do cho đồng chí.

Năm 1939, nhân chiến tranh thế giới lần thứ hai bùng nổ, thực dân Pháp vịn vào tình trạng chiến tranh, bắt đồng chí đày đi Côn Đảo một lần nữa.

Mặc dầu chế độ nhà tù Côn Đảo rất khắc nghiệt, chúng đánh đập tra tấn dã man, luôn luôn bị theo dõi nhưng đồng chí luôn luôn giữ vững khí tiết của mình. Khác với mọi người chủ trương không hoạt động nằm im chờ thời. Dương Bạch Mai cùng một số đồng chí trong nhà tù vẫn tiếp tục đấu tranh tham gia giảng dạy văn hóa, chủ nghĩa Mác Lê nin cho những người tù.

Đến năm 1943, đồng chí Dương Bạch Mai mới được thả tự do nhưng vẫn bị quản thúc tại Tân Uyên – Bình Dương. Được tự do, đồng chí về Sài Gòn tìm cách bắt liên lạc, tham gia xứ ủy Nam Kỳ. Thời gian này, đồng chí là cán bộ đại diện của Xứ ủy nhiều lần xuống các vùng Long Thành (Đồng Nai), Bà Rịa – Vũng Tàu để tuyên truyền chính sách Việt Minh, khuyến khích các hoạt động yêu nước của quần chúng; uy tín của đồng chí đã ảnh hưởng sâu rộng trong phong trào chuẩn bị đấu tranh giành chính quyền ở một số địa phương.

Trong thời kỳ chuẩn bị giành chính quyền, đồng chí nhiều lần về Bà Rịa, Long Điền bắt liên lạc và cùng các Đảng viên cũ tập hợp lại thành lập chi bộ Bà Rịa, chỉ đạo lực lượng Thanh niên tiền phong, tổ chức giành chính quyền ở Bà Rịa.

Tại Vũng Tàu, đồng chí đã gợi ý thành lập Thanh niên cứu quốc. Đến năm 1945, theo sự chỉ đạo của đồng chí, Quốc gia tự vệ cuộc (ngành công an bây giờ) Vũng Tàu đã nhận nhiệm vụ tiêu diệt một số tên tay sai của giặc.

Từ ngày 17 đến 29/8/1945, Xứ ủy Nam Kỳ mở hội nghị tại Chợ Đệm để bàn các vấn đề quan trọng như đưa mặt trận Việt Minh ra công khai, tổ chức cướp chính quyền ở Tân An làm điểm, khẩn trương chuẩn bị lực lượng cướp chính quyền ở Sài Gòn và các tỉnh. Xứ ủy phân công đồng chí về Bà Rịa – Vũng Tàu truyền đạt nghị quyết của Xứ.

Được sự ủy nhiệm của Xứ ủy Nam Kỳ, đồng chí đã trực tiếp chỉ đạo cuộc khởi nghĩa tại Bà Rịa và Vũng Tàu. Theo hiệu triệu của Ủy ban khởi nghĩa, sáng 28/8/1945 hơn 4000 đồng bào Vũng Tàu đã tập trung tại sân vận động Lam Sơn. đồng chí Dương Bạch Mai đại diện xứ ủy Nam Kỳ phụ trách Quốc gia tự vệ cuộc trong Ủy Ban hành chính lâm thời Nam Bộ, kiêm thanh tra chính trị Miền Đông đã long trọng tuyên bố: "Từ giờ phút này chính quyền thật sự về tay nhân dân".

Năm 1946 tổng tuyển cử đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ Cộng Hòa, đồng chí Dương Bạch Mai được bầu là đại biểu Quốc Hội. Cùng trong năm này, đồng chí được cử làm thành viên của phái đoàn Việt Nam dự Hội nghị trù bị tại Đà Lạt để đàm phán với Pháp về vấn đề Việt Nam và chủ quyền độc lập của Việt Nam. Tại hội nghị này, đồng chí nổi tiếng là một nhân vật có những ý kiến rất thẳng thừng tranh luận với các thành viên người Pháp.

Sau Hội nghị Phông – ten – nơ – blô, đồng chí được Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ định là quyền Trưởng đoàn đại diện Chính phủ tại Pháp. Sau đó, thực dân Pháp phản bội tạm ước ngày 14/9/1946, chúng bắt đồng chí đưa về giam lỏng tại nhà lao Kon Tum. Ngày 14/7/1949, đồng chí được một đơn vị tình báo giải thoát. Thực dân Pháp trao giải thưởng 5000 phờ-răng cho ai bắt hoặc chặt đầu người đã giải thoát đồng chí. Thoát khỏi ngục Kon Tum, đồng chí ra chiến khu Việt Bắc công tác ở Trung ương và giữ chức Phó ban mặt trận Tổ Quốc Việt Nam (nay là UBMTTQVN). Đồng chí đã qua đời vào ngày 4/4/1964 tại Hà Nội, hưởng dương 59 tuổi. Năm 1995, thi hài đồng chí được an táng tại quê nhà.

Cuộc đời đồng chí Dương Bạch Mai là một cuộc đời luôn luôn đấu tranh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, cho đất nước. Đồng chí được coi là người Cộng sản đầu tiên của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu./.

BAN TỔ CHỨC

BAN TỔ CHỨC

Giảng viên tiếng anh

I have detailed below the most cost effective forms of internet marketing to advertising your business using your company website.